Một tâm hồn không biết đến sự phân chia
Feb 8th, 2010 by Doan Trieu Minh
Trích bài giảng về tình yêu của Krishnamurti tại BOMBAY, Ấn Độ, 1/1968.
Theo tôi thì điều trước tiên chúng ta cần phải tìm hiểu – trong thế giới hỗn độn và đảo điên này – là làm thế nào để lắng nghe những lời phân tích, giải thích, và kết luận từ người khác về những rắc rối mà chúng ta gặp phải….
Tâm hồn bạn vận hành ở mức độ tư tưởng, ở mức độ khái niệm, ở mức độ trừu tượng, trong khi đó thì cuộc sống là quá trình tiếp xúc trực tiếp; những ưu phiền hàng ngày, những bận tâm hàng ngày, những đau khổ hàng ngày, những cô đơn hàng ngày, những thất vọng hàng ngày là những gì chúng ta cần phải thấu hiểu, chứ không phải là quan điểm trừu tượng, những khái niệm trừu tượng, những lời nói văn hoa bay bổng của các tác giả lừng danh. Khi cuộc sống hàng ngày của chúng ta bị che phủ bởi những hệ tư tưởng nặng nề như thế thì nó trở nên bối rối, kém giá trị, vô nghĩa.
Chúng ta không biết tình yêu là gì; chúng ta không yêu thương, chúng ta trở nên cục súc, tàn bạo, nhẫn tâm, lãnh đạm, thờ ơ, độc ác. Không có tình yêu, không có lòng yêu thương thì bạn chẳng giải quyết được bất kỳ một điều gì cả. Bạn đã từng bao giờ tự hỏi chính mình rằng tại sao trong bạn lại hoàn toàn chẳng có tình yêu nào cả chưa?
Bạn hiểu tôi muốn nói điều gì qua từ ngữ “tình yêu” chứ? – tình yêu là lòng tốt mà không vì một động cơ thúc đẩy nào cả; tình yêu là sự độ lượng; tình yêu là sự quan tâm đến người khác; tình yêu là sự cảm nhận được sự xấu xa của con đường bẩn thỉu, là sự cảm nhận về tình trạng nghèo khổ của con người; tình yêu không phải là giọt nước mắt giành cho những đau khổ của bản thân, không phải đau khổ của gia đình mình, mà là đau khổ của tất cả mọi người, là giọt nước mắt dành cho tất cả mọi hỗn độn của thế gian này.
Tất cả mọi cảm xúc đó đã mất đi và không còn trong chúng ta nữa bởi vì chúng ta đã trở nên quá khôn ngoan. Sự khôn ngoan là sự trần tục – xin hãy ý thức rõ điều này. Khi chúng ta khôn ngoan hơn thì điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta trần tục hơn; chúng ta trở nên khôn khoan hơn qua hệ thống giáo dục; chúng ta khôn ngoan hơn bởi vì tình trạng quá tải về dân số ép buộc chúng ta phải tranh đấu để tồn tại – chúng ta cạnh tranh, hất cẳng người khác bằng sự khôn ngoan của mình, bằng cách vượt qua các kỳ sát hạch và tìm được một công việc. Chúng ta trở nên khôn ngoan qua khao khát duy nhất là được tồn tại – bạn hãy tự nhìn nhận lại chính mình xem, có đúng thế không. Chúng ta chưa bao giờ cùng nhau thảo luận về thực tại – làm thế nào để chấm dứt chiến tranh, làm thế nào để có thể là một người tốt bụng, làm thế nào để có thể là một người độ lượng khoan dung – trong khi đó chúng ta liên thục thảo luận bàn bạc về những vấn đề hết sức trừu tượng hết sức xa vời.
Khi tôi nói đến tình yêu, tôi có ý muốn nói đến phẩm chất của tâm hồn không hề biết đến sự phân chia – bạn hiểu không? Bởi vì khi có sự phân chia thì xung đột xuất hiện, ganh ghét xuất hiện, phản kháng xuất hiện – đây là những kết quả của sự không ngoan trần tục của chúng ta. Khi có sự phân chia giữa bạn và người khác, thì khi đó không còn tồn tại mối quan hệ giữa bạn và người đó nữa – dù rằng bạn có thể kết hôn, sinh con đẻ cái và quan hệ tình dục với nhau – và khi bạn cảm thấy rằng giữa mình và người đó có sự phân chia thì khi đó trong bạn không hề có tình yêu, và khi không có tình yêu thì bạn không thể giải quyết được những khó khăn rắc rối của thế giới này hoặc bất kỳ khó khăn rắc rối nào mà bạn gặp phải. Xin hãy ý thức rõ vấn đề cơ bản này: bạn không có tình yêu – và tại sao?
Đó là vấn đề cơ bản – vấn đề cơ bản không phải là việc thượng đế có tồn tại hay không, không phải là việc điều gì sẽ sảy ra với bạn khi bạn qua đời; mà điều cơ bản là tại sao bạn, là một con người, lại không có được phẩm chất tâm hồn này, phẩm chất vượt qua được tất cả mọi sự phân chia, phẩm chất vượt ra khỏi sự giới hạn của mọi quốc tịch, mọi quốc gia, mọi tôn giáo và mọi niềm tin của chúng, mọi giáo điều của chúng và vượt ra được tất cả mọi hư cấu ảo tưởng mà con người có thể đặt ra để tự bảo vệ chính mình, tại sao bạn lại không có tình yêu. Tại sao vậy? Bạn hãy tự hỏi chính mình xem. Đây là một câu hỏi thực sự rất quan trọng – xin đừng gạt bỏ nó sang bên.
Tại sao bạn, là một người – có khả năng, khôn ngoan, khéo léo, lanh lợi, có khả năng lĩnh hội tất cả mọi kỹ thuật hiện đại, có thể chinh phục mặt trăng, có thể chinh phục được cả đại dương to lớn – tại sao bạn lại không có được phẩm chất quan trọng này? Không có tình yêu thì bạn sẽ trở nên cay đắng, gay gắt, sợ hãi, tất cả mọi mối quan hệ của bạn rốt cuộc rồi cũng chỉ đưa bạn đến với những xung đột. Tôi không biết đã bao giờ bạn thực sự đối mặt với vấn đề này chưa – tại sao con tim bạn lại trống rỗng như thế?
Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.


